Em nhớ, là vì tại em đã để mặc con tim mình chạy theo một ảo vọng nên giờ đây, em đứng lại, nhìn về tương lai mịt mờ phía trước mới thấy mệt nhoài. Hình như em đã mộng mơ nhiều quá. Em mê mải chạy theo anh, trong khi anh thì bước hoài về phía trước mà không một lần ngoái lại nhìn em. Em đã sai khi cứ để trái tim chạy theo cảm xúc không có thật. Thế nên giờ em mới đau và phải quay đầu về.
Em mệt quá rồi anh ạ. Trên con đường tình dài bất tận, chỉ có mình em chạy miệt mài về phía anh, còn anh thì cứ không ngừng bước tiếp. Làm sao em có thể mỏi mòn chạy theo anh mãi nếu không một lần trong đầu anh có ý định sẽ chờ em… Em đã từng nghĩ nếu khoảng cách giữa chúng ta là 1000 bước, thì chỉ cần anh bước 1 bước về phía em thôi, em sẽ tự mình đi quãng đường dài còn lại để đến bên anh. Nhưng không, anh chẳng những không bước về phía em mà còn đi xa dần khỏi em.
Em lún quá sâu vào tình yêu này, em chạy quá dài vào mối tình vô vọng, thế nên giờ ngược đường trở lại sao mà nhọc nhằn quá. Giống như người ta cố gắng hi vọng thật nhiều thì giờ đây lại thấy vọng càng lớn. Em càng cố nhồi nhét tình yêu vào tim thì giờ tim càng đau. Con đường ngược trở về với những cơn gió phả vào lồng ngực, vào mặt tới tấp, đau nhói, buốt giá nhưng em chẳng có cách nào khác ngoại trừ việc bước đi…
Thật may là anh đã tàn nhẫn không ngoái đầu lại nhìn em, bởi vì như thế em mới có sức mạnh để quên anh. Vượt qua khổ đau để được bên người mình yêu đã khó, buộc phải quên một người mà mình quá yêu thương còn khó hơn gấp bội. Nhưng có gì thay đổi được, bởi vì, anh có thương em đâu.
